Thác Liêng Ài – Một buổi trốn phố đúng nghĩa giữa rừng Bảo Lộc
Tôi đến Thác Liêng Ài vào một buổi sáng nắng, kiểu nắng rất quen của Bảo Lộc. Không gắt, không chói, chỉ vừa đủ để ánh sáng xuyên qua những tán cây rừng, rơi loang lổ xuống mặt đất. Ngay từ lúc rẽ khỏi con đường chính, mọi thứ bắt đầu chậm lại. Nhà cửa thưa dần, tiếng xe cũng nhỏ đi, nhường chỗ cho mùi đất ẩm và gió rừng mát rượi. Con đường vào thác không quá khó đi, nhưng đủ để tạo cảm giác mình đang rời xa nhịp sống thường ngày. Hai bên là cây cối rậm rạp, có đoạn ánh nắng chiếu xuống thành những vệt sáng rất đẹp. Chỉ riêng đoạn đường này thôi cũng đủ khiến tôi muốn tắt máy, đứng lại vài phút để hít thở. Thác Liêng Ài – Một buổi trốn phố đúng nghĩa giữa rừng Bảo Lộc Thác hiện ra một cách chậm rãi Thác Liêng Ài không phải kiểu vừa đến là thấy ngay. Nó xuất hiện từ từ, trước tiên là tiếng nước đổ vọng ra từ trong rừng, sau đó là làn hơi nước mát lạnh phảng phất trong không khí. Khi đứng từ dưới nhìn lên, dòng nước đổ xuống từ độ cao vừa phải, tách khỏi vách đá rồi bung ra giữa k...